FROM THE USED COFFIN TO THE BIGGEST RECYCLED CAFE IN VIETNAM. When I was a child, I used to sit down on the bank of my village river to immerse myself into the nature! The breeze brings me the aromas of the soil, water, silt, rice-straw and even of the buffalo poop. For me, they are all pure as they are the aromas of nature, of home, of peace that makes me pleasant and delightful. However, in the recent years, the river of my village has been contaminated. It is a deadly river, the water is black and smelly from the wastes such as dead animals, plastic bags, bottles, chemicals, domestic wastes. I wish I could go back to my childhood to breathe the fresh air, to immerse myself in the river again and to use the hat as a water filter to drink it directly. I get pain in my heart every time I pass by the polluted river, I am so sad that people have been destroying the environment. "There was always someone in our village with death sentence" said my father, I was so surprised and asked him why? He replied " because there was always someone get cancer, it was definately caused by the polluted environment". I told myself that I got to do something to make people understand that to protect environment is to protect ourselves.I talked to my younger brother, an environment engineer, about the environment problems to find a solution for it. " I was very sad because it seemed that nobody cares about protecting environment. I wished I could have set up an environment treatment system but it was a mission impossible" said my brother. I understand that it is all because of bad habits of people that caused environment problems. In the old day, the left-over food was used to feed the cattles and the the cattles' wastes were used to fertilize the crop so it keep nature balanced. Most of the stuffs had much longer life-circle. For instance, the life-span of a shirt used to be much longer up to 10 or even 20 years old. When the shirt was too short for a older brother/sister it was given to a younger brother/sister and so on, when it was torn, it was stitched again until it was too torn to wear and then it was recycled. But now aday, a new shirt sometimes is dressed just once and then thrown away into a bin. people do the same things with shoes, bikes, cars, furniture etc... In the old day, people did not used plastic bags at all, they used big hand bags to carry everything, using the bamboo split as a handle and wrapping things with banana, taro or lotus leaves. So in a day, a person litter no rubbish to the environment. In Vietnam, three years after someone passed away, the family would excavate the tomb and then remove the bones from the wooden coffin to a new pottery coffin and burry again. We did not throw the used coffin away, we recycled it. After we had excavated my grandmother's tomb, my father told me and my cousins to take the used wooden coffin home, taking off the nails and then soak it into the mud for few months and then take it up, washing it to make the door of my cow house. It bears in my mind that I did recycled the used wooden coffin, so nothing is impossible to recycle! When the goal and the idea had been clearly set, I planed to take action. I decided to do something significantly for the environment instead of meaningless words as actions speak louder than words. I planed to make a coffee shop that everything is made from the recycled stuffs. I shared my ideas with two friends of mine, and it was amazing that they found it interesting and we worked together. We did not mind neither difficulties, dirtiness nor hardship. We wandering around with a hired trucks to collect something that people throw away on the roads, at the dump etc. We took them home and recycled with the aim to help people understand about reduce-reused-recycled to protect environment. Four months later, I have completely built a biggest cafe in Vietnam made from recycled stuffs. We recycled all kinds of materials such as plastic, rubber, glasses, metals, woods, ceramics, composites etc, we recycle them all. The name of my coffee shop is HIDDEN GEM COFFEE, the idea come from my grandmother's word " Before throwing anything away, please think twice or more, sometimes, you could find a hidden gem from it". And I have found the "hidden gem" in the wastes. Best regards Tommy Nguyen
Thực đơn tại Cộng
Từ chiếc ván thôi tới quán cà phê tái chế lớn nhất thế giới. Trước đây mỗi lần về quê tôi thường ra bờ sông Cầu quê tôi để cảm nhận mùi vị quê hương. Cơn gió nhẹ mang theo mùi đất, mùi nước, mùi phù sa, mùi rơm dạ thậm chí là mùi phân bò nhưng với tôi tất cả đều thuần khiết. Đó là mùi của tự nhiên, của quê hương của bình yên, hương vị thiên nhiên luôn làm ta khoan khoái đến lạ kỳ! Những năm gần đây bờ sông chỗ tôi thường ngồi không còn bình yên như xưa nữa. Trước mắt tôi là cảnh hoang tàn chết chóc, màu nước đen ngòm vì ô nhiễm, mùi hôi thối sực lên từ bãi rác quẩn lại trên bờ sông, túi ni lon, xác động vật chết, chai lọ hóa chất vv và bao thứ rác rưởi khác. Tôi khao khát được trở lại ngày xưa để được hít bầu không khí trong lành, được tắm sông, được hòa mình vào dòng nước, và được bỏ chiếc nón xuống sông làm cái lọc nước rồi vục mặt xuống uống ngụm nước trong lành. Giờ đây mỗi lần nhìn cảnh tượng con sông quê tôi bị ô nhiễm, tôi đau thật đau, buồn thật buồn, mặt tôi thất thần, đầu óc trĩu nặng vì tôi hiểu rằng mọi người đang hủy hoại môi trường sống của chính chúng ta. Bố tôi nói "làng mình giờ lúc nào cũng có người mang án tử hình" tôi ngạc nhiên hỏi sao vậy bố? bố tôi đáp "thì lúc nào trong làng cũng có người đang mắc bệnh ung thư ấy con, phần lớn do môi trường ô nhiễm mà ra". Từ đó tôi luôn trăn trở, tôi phải làm gì đó có ý nghĩa để nâng cao nhận thức của mọi người về bảo vệ môi trường. Tôi nói chuyện với em trai tôi, một kỹ sư môi trường, trước thực trạng như vậy nó cũng buồn lắm nhưng cũng chẳng biết làm gì vì ý thức bảo vệ môi trường của dân mình kém quá. Nó nói "sau khi ra trường em cũng từng ước mơ xây dựng một lò rác thải nhưng lực bất tòng tâm a ạ". Tôi hiểu rằng tất cả do ý thức con người mà ra. Ngày xưa đâu có rác nhiều như bây giờ! Đồ ăn thừa sẽ cho con lợn, con gà, con chó ăn, phân lợn gà chó và cả của con người được dùng để bón ruộng tạo ra cân bằng tự nhiên. Vòng đời của 1 chiếc quần áo lên tới 10 thậm chí là 20 năm, 1 chiếc quần áo mới khi anh mặc ngắn sẽ để lại cho e kế tiếp và cứ như vậy qua nhiều người, khi nó rách sẽ được vá lại mặc tiếp hoặc sử dụng làm quần áo đi ra đồng. khi nó hỏng gọi là "rẻ rách" sẽ được mấy cô đồng nát mua lại để người ta tái chế. Còn bây giờ 1 chiếc quần áo mới đôi khi chỉ đc mặc 1 lần rồi ném vào thùng rác. Tương tự với tất cả mọi vật dụng khác từ đôi dép cho tới cái bàn ghế, giường tủ cho tới xe cộ. Ngày xưa, hàng ngày đi chợ mọi người dùng cái làn hoặc túi sách, đồ ăn như thịt cá thì được sâu vào chiếc lạt tre để cầm cho dễ, cái gì khó thì được bọc vào lá khoai, lá chuối hay lá sen tất cả đều từ thiên nhiên, giờ cái gì cũng dùng túi nilon. Vậy nên lượng rác một người thải ra môi trường gần như là con số không. Tôi còn nhớ sau khi cải táng bà tôi, ván quan tài của bà, dân gian gọi là ván thôi, được anh em tôi mang về rửa sạch, lóc hết đinh ra, ngâm xuống ao một vài tháng cho hết mùi rồi kéo lên mang về làm cửa chuồng bò. Từ đó tôi nghĩ ngay cả chiếc ván thôi còn tái chế được thì không gì là không thể tái chế. Mục tiêu và ý tưởng đã rõ ràng, tôi quyết định lên kế hoạch hành động thay vì hô những khẩu hiệu vô nghĩa. Tôi quyết định mở quán cà phê mà mọi vật dụng đều được làm từ những thứ bỏ đi. Tôi chia sẻ với hai người bạn Thủy Lê Quang Le Nguyen Long về ý tưởng của mình không ngờ những gì tôi trăn trở cũng là những điều nó trăn trở và chúng tôi bắt đầu hành động. Chúng tôi bắt đầu rong ruổi khắp nơi không ngại khó, ngại khổ hay ngại bẩn. Lục tung từ tiệm đồng nát này đến tiệm đồng nát khác, có lúc là cả bãi rác nữa lúc Bắc Ninh, Lúc Hòa Bình, lúc Vĩnh Phúc, Phú Thọ và cả Hà Nội nữa để mua, nhặt, xin những thứ bỏ đi, mang về tự ngâm cứu, mày mò, sáng tạo rồi thiết kế tái chế thành đồ dùng cho quán cà phê để mỗi người đến sẽ ý thức được tầm quan trọng của bảo vệ môi trường. Sau 4 tháng tôi đã xây dựng xong một quán cà phê sử dụng nhiều vật liệu tái chế nhất và có qui mô lớn nhất Việt Nam. Tất cả các chất liệu từ kim loại, gỗ, nhựa, thủy tinh, sành sứ, composite tôi đều tái chế hết, một phần nhỏ dùng các vật liệu thân thiện với môi trường. Tên của quán là HIDDEN GEM COFFEE, có nghĩa là QUÁN CÀ PHÊ VIÊN NGỌC TIỀM ẨN. Nó xuất phát từ lời dạy của bà tôi "đừng vội vứt thứ gì đi, mà con hãy xem xét thật kỹ biết đâu con phát hiện ra những giá trị bất ngờ của nó". Và tôi đã phát hiện được những "giá trị bất ngờ" ẩn trong đống rác thải kia. Nguyễn Văn Thơ
Chi tiết
Nói vui
Xem thêm
Tuyển dụng vị trí Marketing tháng 8/2018
"Để tiếp tục sứ mệnh đem lại trải nghiệm khác biệt cho khách hàng, nay Cộng thông báo tuyển dụng bộ phận marketing với những vị trí..."

Hidden Gem Coffee

Điện thoại: 097.215.83.83 / 0914.11.93.83
Địa chỉ: No.3B Hang Tre Str, Hoan Kiem, Hanoi, Vietnam
Nếu bạn có mong muốn xin nhượng quyền thương hiệu, vui lòng gửi email đến Info@hiddengemcoffee.com
Should you want to become a Cong Ca Phe's Franchisee, please send email to Info@hiddengemcoffee.com
Mong muốn hợp tác truyền thông, vui lòng liên hệ email: Info@hiddengemcoffee.com
 

Translate »
fb